Tùy Bút

on January 14, 2018 at 7:48 pm / in Tùy Bút

Đặng Thế Phong, Rentaro Taki: Một Phiến Tài Tình Thiên Cổ Lụy

Đông lạnh. Cái lạnh thấm vào da thịt như mời gọi tâm trí phiêu du.  Ngày chớm đông gợi bao cảm xúc không tên.  Mỗi khi trời lành lạnh, tôi lại nhớ đến những bản nhạc của Đặng Thế Phong, mặc dù bây giờ không phải là mùa thu. Có lẽ dư âm của những giọt mưa thu như tiếng sầu vạn cổ ngun ngút giữa không gian vô tận. Đặng Thế Phong là một trong những nhạc sĩ tôi yêu thích.  Cuộc đời của ông long đong, dở dang việc học, sống lang bạt với nhiều nghề khác nhau và mất vì bệnh lao.[1]  Ba bản nhạc để đời của ông với giai điệu và bút pháp toát lên vẻ u sầu, lãng mạn sống mãi trong lòng những tâm hồn yêu nhạc. Con Thuyền Không Bến với âm điệu ngũ cung gợi một nổi buồn mênh mang.  Lời bài hát được […]

on November 5, 2017 at 3:02 pm / in Tùy Bút

Lý Hạ: Đảo Điên Giữa Chốn Phù Hư

Văn học Trung Hoa thời nhà Đường có nhiều đại thi hào trứ danh trong đó có hai nhà thơ mang cùng một họ: Lý Bạch và Lý Hạ. Hầu hết nhiều người biết đến Lý Bạch nhiều hơn bởi ít người dịch thơ Lý Ha. Hơn nữa, thơ Lý Bạch mang vẻ tiêu dao, tươi sáng, một cảnh giới mà ai cũng muốn hướng đến, trong khi thơ Lý Hạ lại mang vẻ âm u, ảm đạm nhưng lại đầy sáng tạo. Lý Hạ thuộc dòng dõi tôn thất dưới thời nhà Đường. Thuở nhỏ, ông cực kỳ thông minh đĩnh ngộ, lên bảy tuổi đã biết làm thơ, từng đem thi ca chấn động cả kinh sư. Khoảng năm mười năm tuổi, ông bắt đầu được so sánh với thiên tài  nhạc phủ Lý Ích.  Lý Hạ đăng ký khoa cử lúc hai mươi tuổi, với mong muốn dấn thân vào con đường hoạn lộ nhưng bị […]

on May 23, 2017 at 6:01 pm / in Tùy Bút

Mênh Mông Giữa Muôn Cõi

Thầy Tuệ Sỹ – Tranh Đỗ Trung Quân Thầy là bậc danh tăng với sở học uyên bác, trí tuệ cao thâm mà hầu hết ai cũng biết, nhất là tín đồ Phật giáo trong nước và hải ngoại. Đã có nhiều bài viết về thơ của thầy, có nói thêm, viết thêm cũng có lẽ dư thừa.   Những áng thơ  như có ma lực hút hồn người.  Những bài thơ như sợi tơ óng mượt, ngắm nghía hoài mà vẫn không thấy chán. Ngày xưa khi mới đọc thơ Thầy, tôi chuếnh choáng. Trải qua bao năm tháng, những bài thơ đó càng trở nên da diết hơn theo sự tăng trưởng trong nếm trải mùi vị đời và đạo.  Cõi thơ của Thầy,  nơi tưởng như không người đến: thâm u, miên viễn, nơi mà chỉ có thể đứng bên ngoài chiêm ngưỡng, trầm trồ. Không phải chỉ một cõi […]

on March 5, 2017 at 6:23 am / in Tùy Bút

Trên Ngõ Cô Liêu

Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng –  bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn.  Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao. Mọi lao xao trở nên vô nghĩa.  Ta im lặng lắng nghe tiếng lòng mà không để bất cứ ngoại cảnh nào chi phối.  Mình ta một cõi. Ngun ngút cô liêu. Thiền sư Jotika trải nghiệm về giá trị của sự thu mình rằng: “Tất cả những gì có giá trị đều từ trái tim này mà ra. Tôi không sống bó mình theo khuôn khổ nào. Tôi nhìn sâu vào trái tim mình. Nên hay không nên không còn quan […]

on February 10, 2017 at 3:20 am / in Tùy Bút

Người Đi Lưu Mấy Dòng Không

Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông.  Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”.  Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”. Một chữ “KHÔNG” thôi hàm chứa bao nhiêu cốt lũy của đạo Phật. Hoàng Quốc Bảo đã thấu triệt bản chất cuộc đời –  hư huyễn, giả tạm nên xếp lại những cung mi, cung la và xuất gia tại thiền viện Trúc Lâm. Trong bài Hồ Như, chúng ta thấy rõ nỗi khắc khoải về […]