Cho chi khúc đoạn trường
học chi thói đời – đen bạc
để đêm vế
hồn gọi hồn
chới với cả con trăng
cõi phù sinh gian truân bao bận
duyên nghiệp dày lận đận kiếp hoa
đêm ôm gối mộng
chập chờn chuông tỉnh thức
chạnh đường nhân thế – buồn tênh
ừ thôi
độ nhau chỉ một quãng đường
dế giun ứa lệ
sương vương cuối trời
vọng tưởng ngu ngơ thôi chớ vẫy
hạnh ngộ nào rồi cũng chia ly
chớ ngậm ngùi chi lữ khách ơi!
ta gặp nhau trên một chuyến tàu
đã trọn vẹn trong từng khoảnh khắc
bao giông bão đi qua
hiềm tỵ ganh đua trùng trùng sâu bọ
dìu dắt nhau trên mọi nẻo đường
sá chi chút bèo rong
nhưng lòng chẳng rộng
tâm vẫn mù khơi
nụ cười trăm năm rọi miền hư ảo
khói hương tàn
sưởi ấm bao năm
thôi cũng đành!
ta đốt lửa non cao
rọi miền tri kiến
thả con chữ tủi hờn
rơi rớt giữa thinh không
nhẹ theo gió
nhẹ theo mây
chừ bờ này bến kia
chân chùn tay mỏi
rũ ưu phiền ta ghé bến Chân Như
06.19.2025
Lê Diễm Chi Huệ
