Tất cả chúng ta đến với thế gian này với một thần thức (linh hồn) và những vai trò riêng biệt tùy theo nhân duyên và nghiệp lực. Sau khi chúng ta qua đời, những vai trò đó không còn hiện hữu bởi nó là những vai trò mà xã hội đặt ra. Những gì còn lại là thần thức (linh hồn) và phước nghiệp chúng ta đã gieo trồng sau khi lìa cõi trần. Ở cõi trung giới, chúng ta không còn mang vai trò, trách nhiệm bổn phận mà chúng ta mang khi còn ở cõi trần. Những rườm rà, rắc rối, mâu thuẩn trần gian không còn ý nghĩa gì nữa. Thần thức (linh hồn) của chúng ta sẽ đến những cảnh giới tương ưng với tầng thức tâm linh, nghiệp quả của chúng ta. Cho nên chúng ta sẽ không gặp lại người thân sau khi qua đời bởi mỗi người mang một tầng số rung động tâm linh hay nghiệp quả riêng biệt.
Tuy nhiên, có một số những trường hợp khi chúng ta mới qua đời, nếu chúng ta không có các vị hỗ trợ tâm linh bên kia tiếp nhận thì người thân ở cõi trung giới sẽ là người chào đón tiếp nhận chúng ta, rồi sau đó họ cũng sẽ trở về hành hoạt ở cảnh giới cũa họ. Vì vậy, nếu chúng ta yêu thương những người thân thì nên quan tâm và yêu thương ngay trong kiếp này bởi sau khi lìa trần, chúng ta sẽ không còn gặp lại họ nữa. Chúng ta nên sống trọn vẹn, bớt chấp ngã để tâm từ thêm phát sinh vì chúng ta thật sự chỉ gặp người thân trong kiếp này.
Ở cõi trung giới, mỗi thần thức (linh hồn) đều phải tập trung vào việc “tu tập” để thăng lên cõi giới cao hơn. Điều thú vị là chúng ta không gặp lại người thân bên kia thế giới, nhưng chúng ta có thể gặp lại đồng nghiệp hoặc những người chúng ta sinh hoạt chung bởi yếu tố tầng thức. Bác sĩ sẽ gặp lại những người bác sĩ đồng nghiệp. Cõi trung giới hành hoạt có trật tự lớp lang cũng như ở cõi trần. Các vong linh (thần thức) đều được hướng dẫn bởi các vị hỗ trợ với tiến hóa cao hơn. Nếu chúng ta có nhân duyên sâu dày với người thân thì có thể gặp lại trong kiếp tái sinh khác trong những vai trò khác
Khi còn sống, chúng ta thường bị trói chặt vào cảm xúc vào vai trò trách nhiệm, và ràng buộc xã hội rồi hụp lặn trong mâu thuẩn trong khổ đau mà phần lớn là do chính chúng ta tạo ra. Sống và chết là những nhịp cầu là trạm chuyển tiếp giữa hai cõi âm và cõi dương, giữa thế giới hữu hình và thế giới vô hình. Chúng ta và những người thân như những lữ khách trên những chuyến tàu mà thôi. Hiểu rõ điều này để chúng ta sống tỉnh thức và sống trọn vẹn hơn trong mỗi phút giây.
06.18.2025
Lê Diễm Chi Huệ
