Người Đi Rũ Cuộc Phù Hoa

 
.

Người đi rũ cuộc phù hoa

Trăng buồn ngơ ngẩn nhạt nhoà bóng nghiêng

Trà khuya thoang thoảng hương thiền

Đong đưa sợi khói lạc miền huyễn không

Man man phủi hạt bụi lòng

Râm ran niệm khúc sắc không nhịp nhàng

Lời kinh hoá độ rền vang

Áo hoa lịm giấc mơ màng trần duyên

Đêm lay đọng cõi u huyền

Soi tâm nhặt lớp sơ nguyên thủa nào

Ái biệt ly – giấc chiêm bao

Trăm năm vọng tưởng má đào lệ rơi

Giơ tay với ánh sao rời

Chênh vênh gót bụi chơi vơi mộng trường

Bùi ngùi ôm gói tư lương

Vi vu gió thổi trăm đường hoa lay

Mong manh một cánh hạc gầy

Mơ miền hương thuỷ hồn bay tìm về

Rải sầu quanh suối Tào Khê

Nghiêm thâm nhịp phách tứ bề Hoa Nghiêm

Lăng Già soi thấu nỗi niềm

Từ vô lượng kiếp triền miên nghiệp dày

Nay lìa biển ảo cuồng ngây

Chung trà diệu vị đêm ngày tịch nhiên

12.04.2018

2 Comments

  1. Vần thơ sáu tám ngắt quãng giữa cuộc phù du và người đi là một chuỗi sầu. Chung khúc là chén trà tịch nhiên, vô lượng.

    LĐT

  2. Tuyệt

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*