Ngâm Thơ

on March 11, 2019 at 3:47 pm / in Ngâm Thơ

Pháp Hiền – Tưởng Huế Xuân Mưa

Tưởng Huế mưa như thuở có em Mùa xuân trên triệu triệu cánh sen Ngờ đâu nắng quyện trời xanh thẳm Áo choàng vai mỏng biết đâu tìm Nhớ Huế mùa xuân mưa thủ thỉ Thầm thì đón mộng tóc Hương huyền Ngờ đâu thuyền vắng qua thôn Vỹ Quên bước chân thưa nhịp Tràng Tiền Tưởng Huế tôi về thăm mưa đêm Đã xa chiều nhạt nắng lụa mềm Chút lạnh huyền xưa thèm tay nắm Giờ đây tuổi mỏi bổng gầy thêm Tưởng Huế mưa như thuở có em Mùa xuân cỏ úa với sương đêm Em như hạt lệ buồn đâu đó Còn tôi ngơ ngác chốn không tên Chợt thèm khoảng rét thời ly biệt Để mình là khói trong mắt em! Pháp Hiền

on November 5, 2018 at 4:27 am / in Ngâm Thơ

Vọng Tiếng Kinh Xưa

Ta ngỡ hồn ta những miếu đềnTừ trong vạn cổ kiếp không tênVẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọiTâm thức trở mình sau lãng quên.Chung bước ta về nơi cõi TâmGiữa vùng Thạch động chốn nghiêm thâmDập đầu phủ phục bàn chân PhậtMà nghe rơi rụng những mê lầm… Dòng thời gian chảy ngang trần thếMuôn sự chìm trong lẽ Sắc, KhôngTiền nhân nay biết tìm đâu nữa Bài Kinh vách đá đã rêu phong.Ta trở về thăm chốn tịch liêuÔi đời thanh thản biết bao nhiêu!Bôn ba vạn kiếp nơi trần mộngSao bằng khoảnh khắc sống tiêu diêu…Ta ngỡ hồn ta những mái chùaSau làn sương phủ kiếp hoang sơ,Ta về gióng lại hồi chuông sớmMột thoáng Thiền tâm.. chạm bến bờ. Thích Tánh Tuệ

on October 29, 2018 at 3:39 am / in Ngâm Thơ

Tuệ Sỹ: Khung Trời Hội Cũ

. . Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn Tuệ Sỹ

on October 19, 2018 at 2:45 pm / in Ngâm Thơ

GS. Lê Đình Thông: Mây Việt

. Tháng tám đêm rằm trăng vấn vương Làn mây trắng xóa, khúc nghê thường Ngàn năm mây vẫn bay muôn hướng Bay từ nước Việt nhuốm đau thương.   Mây Tần phiêu bạt nhớ quê hương Nước Việt mây bay kể đoạn trường Cách xa biền biệt càng nhung nhớ Hai ngả đông tây lắm tuyết sương.   Mùa thu vàng úa ánh trăng vàng Ba Vì Núi Ngự vẫn xanh xao Chỉ có mây thu là tấm lụa Tâm tình nối lại kiếp lang thang.   Mây trắng lặng im cũng đã lâu Nhờ gió lao xao nói mấy lời : Còn nhớ hàng me đường phố cũ Nước Việt hồn thơ mãi tả tơi.

on September 16, 2018 at 11:35 pm / in Ngâm Thơ

Thâm Tâm – Tống Biệt Hành

Đưa người, ta không đưa qua sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng? Bóng chiều không thắm, không vàng vọt Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ? Đưa người ta chỉ đưa người ấy Một giã gia đình, một dửng dưng… – Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ Chí lớn chưa về bàn tay không Thì không bao giờ nói trở lại Ba năm mẹ già cũng đừng mong! Ta biết người buồn chiều hôm trước Bây giờ mùa hạ sen nở nốt Một chị, hai chị cùng như sen Khuyên nốt em trai dòng lệ sót Ta biết người buồn sáng hôm nay: Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay… Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực! Mẹ thà coi như chiếc lá bay Chị thà coi như là hạt bụi Em thà coi […]