Ta ngỡ hồn ta những miếu đềnTừ trong vạn cổ kiếp không tênVẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọiTâm thức trở mình sau lãng quên.Chung bước ta về nơi cõi TâmGiữa vùng Thạch động chốn nghiêm thâmDập đầu phủ phục bàn chân PhậtMà nghe rơi rụng những mê lầm… Dòng thời gian chảy ngang trần thếMuôn sự chìm trong lẽ Sắc, KhôngTiền nhân nay biết tìm đâu nữa Bài Kinh vách...